June 1, 2018 admin

Phỏng vấn với tạp chí SHAPE về chứng ăn khuya và bệnh tim.

Nghiên cứu hiện tại không kết luận về mối quan hệ giữa thời gian ăn uống và sự phát triển của bệnh tim.

Điểm mấu chốt là lượng calo bạn hấp thụ chứ không quan trọng là lúc nào bạn ăn. Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều nạp calo của họ vào ban đêm, ví dụ như ở Mỹ, bữa tối chiếm 34% tổng lượng calo của họ. Ngoài ra, thường xuyên làm việc muộn và căng thẳng có thể khiến chúng ta thèm các món ăn nhẹ giàu chất béo và có lượng calo cao vào ban đêm, hệ quả là chúng ta thu nạp nhiều calo hơn. Hầu hết các nghiên cứu được thực hiện là động vật, công nhân làm theo ca hoặc những người có hội chứng ăn khuya, đây là những đối tượng không đại diện cho hầu hết mọi người bình thường.

Nghiên cứu chỉ ra rằng việc không theo lối sống tự nhiên của cơ thể liên quan đến thời gian bữa ăn có thể làm rối loạn trao đổi chất. Những thay đổi trong nhịp sống sinh học, ví dụ như ở trong một nơi thiếu ánh sáng sẽ khiến người trưởng thành không béo phì cảm thấy đói vào lúc 8 giờ tối hơn là lúc 8 giờ sáng, và họ có xu hướng thích thích ăn ngọt và mặn hơn.

Hormones giúp giải tỏa căng thẳng trong cơ thể chúng ta như cortisol và adrenaline đạt mức thấp nhất vào lúc 3 giờ chiều; nếu chúng ta tiếp tục cố gắng tăng mức này bằng cách uống cà phê để làm muộn, thì kết quả là chúng ta sẽ ăn nhiều đường và chất béo hơn.

Cuối cùng, một số nghiên cứu cho rằng thời gian ăn uống có thể ảnh hưởng đến mức độ hormone điều chỉnh sự thèm ăn như ghrelin (tăng sự thèm ăn) và leptin (giảm sự thèm ăn). Ăn ba bữa chính từ 8 giờ sáng đến 7 giờ tối làm mức ghrelin đạt đỉnh sớm hơn và leptin đạt đỉnh trễ hơn, qua đó làm giảm lượng calo hấp thu với ăn giữa 12 giờ trưa và 11 giờ tối.

Thức khuya có thể dẫn đến những thay đổi trao đổi chất thất thường, ảnh hưởng xấu đến sức khỏe tim mạch và tăng nguy cơ mắc bệnh tiểu đường.

Một nghiên cứu đã được tiến hành với sự tham gia của 420 người trưởng thành bị béo phì, những người ăn bữa chính sau 3 giờ chiều giảm ít cân hơn sau 20 tuần so với những người ăn trước 3 giờ chiều, với chế độ tập thể dục và lượng calo là như nhau. Họ giảm ít cân hơn và giảm chậm hơn.

Một nghiên cứu khác đối với những phụ nữ khỏe mạnh so sánh giữa người ăn trưa sau 4 giờ 30 phút và những người ăn sau 1 giờ chiều. Những người ăn trễ hơn thì đốt ít calo hơn và không thể chuyển hóa carbohydrate, dẫn đến khả năng dung nạp glucose thấp hơn. Các chế độ khác là như nhau.

Một nghiên cứu sau đó tiến hành giữa những người ăn 3 bữa chính từ 8 giờ sáng – 7 giờ tối so với 12 giờ trưa – 11 giờ tối. Những người ăn trễ hơn sẽ tăng cân nhiều hơn, dẫn đến những thay đổi nội tiết tố và chuyển hóa tiêu cực hơn.

Do đó ăn khuya có thể gây béo phì, nguyên nhân gây bệnh tim và thiếu glucose dẫn đến bệnh tiểu đường.

Thực phẩm để tránh ăn muộn vào ban đêm bao gồm tất cả các món ăn nhẹ có hàm lượng đường và chất béo cao. Một nghiên cứu tiến hành ở phụ nữ thừa cân và ít vận động, bắt họ tập thể dục ba lần một tuần và nạp 150 calo protein trước khi ngủ, mang lại kết quả khá thú vị: cơn đói của họ giảm đi vào buổi sáng và insulin được cải thiện. Các bữa ăn nhẹ protein nhỏ giúp tái tạo các tế bào và cơ bắp, tăng cường trao đổi chất từ tiêu hóa thức ăn. Nếu chúng ta phải ăn vào ban đêm do muộn bữa ăn tối, những thực phẩm lành mạnh sẽ hỗ trợ cho sức khỏe tim mạch của chúng ta. Thực phẩm lành mạnh bao gồm dầu ô liu, trái cây, quả hạch, các loại đậu, cá, thịt trắng và một số loại rượu vang.

Để duy trì sức khỏe tim mạch tốt, chúng ta nên tránh tiêu thụ đường và chất béo. Chúng ta cũng nên cần có các bữa ăn đúng giờ để giảm các thay đổi thất thưởng của insulin dẫn đến giảm cảm giác đói và tăng nhu cầu ăn vặt hoặc ăn nhiều lượng hơn. Chúng ta phải tuân thủ các yêu cầu về lượng calo hấp thụ mỗi ngày, tham khảo từ các nguyên tắc về chế độ ăn uống của người Mỹ. Chúng ta cũng nên tuân theo một chế độ ăn uống lành mạnh, như chế độ ăn uống kiểu Địa Trung Hải được khuyến khích bởi Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ và Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ. Chúng ta nên tránh các loại thực phẩm chế biến có hàm lượng muối cao, chất béo chuyển hóa cao và hàm lượng đường cao.

Nồng độ mỡ trong máu còn được gọi là mức triglyceride (chất béo trung tính) và thường được báo cáo trong bảng tổng hợp về cholesterol trong máu. Mối liên hệ giữa mức độ triglyceride cao và bệnh tim mạch là có nhưng không đủ mật thiết vì chưa xác định được là chất này có liên quan độc lập đến bệnh tim hoặc là một dấu hiệu của bệnh tim hay không. Phòng đoán này là do mức triglyceride cao được tìm thấy ở những người béo phì, những người có mức cholesterol HDL thấp và ở những bệnh nhân tiền tiểu đường hoặc tiểu đường.

Nghiên cứu về ăn khuya và nồng độ mỡ trong máu được thực hiện chủ yếu ở chuột. Có nhiều nghi vấn liệu kết quả này có thể được suy cho con người hay không? Một đánh giá của Quỹ Tim mạch Anh vào tháng 11/2017 đã rà soát lại những phát hiện này.

Nồng độ mỡ trong máu cao được xác định là yếu tố gây bệnh tim mạch. Nghiên cứu dân số cho thấy những người có mức triglyceride cao sẽ dễ mắc bệnh tim mạch gấp 4 lần so với những người có mức bình thường. Nồng độ mỡ trong máu cao có thể dẫn đến sự gia tăng của lượng cholesterol xấu (LDL cholesterol), rối loạn chức năng của niêm mạc mạch máu (tế bào nội mô) và đại thực bào dẫn đến mảng bám trong động mạch tăng lên. Mức chất béo cao cũng có thể gây viêm các mạch máu, dẫn đến tăng nguy cơ đau tim và đột quỵ.

Bác sĩ Kenneth Ng

11 March 2018

Version 1.0